google.com, pub-7089876483053328, DIRECT, f08c47fec0942fa0 Người Chết Ngoan Cố - Sẻ chia

Người Chết Ngoan Cố



Virgil Hoyt là trợ lí chụp ảnh ở St. Paul, anh thích công việc của mình nếu không bị nó choán hết thời gian và tâm trí. Anh đã từng đi tìm cảnh đẹp khắp miền viễn Tây và hàng trăm dặm dưới miền bắc, ở Canada, có thể nói ba hay bốn thổ ngữ da đỏ và đi ca-nô lao qua thác ghềnh. Nói đúng hơn thì anh là người ưa phiêu lưu chứ không hề mơ mộng. Anh có thể đánh nhau rất cừ và còn giỏi bắn súng hơn, có thể bơi nhanh tới mức thắng các chàng trai người da đỏ, có thể ngồi trên yên ngựa cả ngày và sáng hôm sau vẫn khỏe như thường.
Đi đâu anh cũng mang theo máy ảnh.
“Thế giới được tạo ra trong sáu ngày để chụp ảnh,” Hoyt có thói quen nói vậy với những người ngồi với mình khi anh hút tẩu. “Con người, mà nhất là phụ nữ, được tạo ra cũng dành cho mục đích đó. Mây trời không phải được tạo ra để mang lại hơi ẩm mà cây cũng không để cho bóng mát. Chúng ra đời là để cho phòng tối có việc để làm.”
Nói tóm lại thì quan điểm của Virgil Hoyt về thế giới khá kì quái và anh không thích bận tâm đến những gì không thú vị hay bí ẩn. Đó là lí do anh ghét cay ghét đắng việc tới nhà tang lễ chụp ảnh người chết. Cái mùi vị khó chịu của nó làm anh bực mình; nhưng hơn trên hết là anh không thích hoàn cảnh bắt buộc phải gánh vác một phần gánh nặng buồn đau thuộc về ai đó khác dù chỉ là trong chốc lát. Anh không thích nỗi buồn và sẵn lòng lái ca-nô cả 500 dặm ngược những dòng sông lạnh giá ở Canada để thoát khỏi nó. Dù vậy, vì là trợ lí chụp ảnh nên nhiệm vụ của anh thường phải làm chính việc này.
Cách đây không lâu anh được cử tới một gia đình người Do Thái giàu có để chụp ảnh thi hài người mẹ vừa mới mất. Anh khá bối rối, nhưng bởi chỉ là trợ lí nên anh vẫn đi. Anh được dẫn ra phòng khách phía trước nơi người quá cố nằm trong quan tài. Anh thấy rõ là trong nhà có chút kích động và người ta đang bàn tán gì đó. Nhưng Hoyt tự nhủ là nó không liên quan tới mình và do đó anh không để ý tới chuyện đó. 
Người con gái muốn mở hết nắp quan tài ra để thi hài có thể hướng trực diện vào máy ảnh, nhưng Hoyt nói anh có thể khắc phục tư thế nằm nghiêng và làm cho có vẻ như khuôn mặt được chụp ở tư thế tự nhiên như khi còn sống, và thế là họ ra ngoài để lại anh một mình với người chết. 
Khuôn mặt người chết trông mạnh mẽ và kiên quyết thường thấy ở các mệnh phụ người Do Thái. Hoyt nhìn bà ta lòng hơi ngưỡng mộ và tự nhủ bà ta là người biết rõ mình muốn gì, kiên quyết và tỏ ra là người không thể lay chuyển. Cá tính như thế hấp dẫn Hoyt lắm. Anh nghĩ là mình hẳn đã kết hôn nếu tìm ra được người phụ nữ nào cá tính mạnh đủ để bất đồng với mình. Có một sợi tóc bung ra ngoài nằm trên lông mày người quá cố và anh nhẹ nhàng vuốt nó ra sau. Một nụ hoa nhô cao hơn hẳn mớ hoa hồng còn lại đặt trên ngực bà ta làm hỏng đường nét của cái cằm thế nên anh bẻ nó đi. Sau này anh nhớ lại những thứ đó hết sức rõ ràng, và rằng tay anh chạm vào khuôn mặt lạnh giá của bà ta hai hay ba lần gì đó trong lúc sắp đặt.
Anh chụp ảnh rồi sau đó đi về. 
Thời gian đó anh bận làm mấy việc liên quan đến đường ray và nhiều ngày sau anh mới có cơ hội rửa ảnh. Anh lấy tấm kẽm ngâm trong dung dịch rửa ảnh ra và hăng hái làm việc, vừa làm vừa huýt sáo mấy bài hát vui nhộn học được ở đất nước của dòng Hồng Hà và cố quên đi khuôn mặt của một người phụ nữ quá cố mà chẳng mấy chốc sẽ hiện ra. Anh đã dùng ba tấm kính ảnh phòng khi có chuyện không may và chúng đều lên hình đẹp cả. Nhưng khi hình hiện ra, anh nhận thấy có thứ gì đó trong bức ảnh mà mắt thường không nhìn thấy lúc chụp. Anh phát cáu, và không hề thử đối diện với bí ẩn này, anh rửa ảnh ra thành vài bức rồi đặt chúng qua một bên, hết sức hi vọng là tình cờ chúng không bị sao. 
Tuy nhiên, hóa ra là vận may của Hoyt lại chưa bao giờ được tốt – một hôm sếp của anh hỏi mấy bức ảnh đó ra sao rồi. Hoyt cố lảng tránh không trả lời, nhưng nỗ lực đó là vô ích và anh phải trình ra số ảnh đã hoàn tất. Ông già ngồi nhìn chúng chằm chằm một lúc lâu. 
“Hoyt,” ông ta nói, “cậu còn trẻ và rất có thể là cậu chưa từng thấy thứ gì như thế này hết. Nhưng tôi thì thấy rồi. Có lẽ không hẳn là y như thế này nhưng hiện tượng kì lạ tương tự đã từng nhiều lần xuất hiện trong đời tôi kể từ hồi tôi làm nghề này, và tôi muốn nói cho cậu biết trên trời và dưới đất có những thứ ta không bao giờ mơ tới được…”
“À cháu biết hết loại chuyện vớ vẩn đó mà,” Hoyt kêu lên giận dữ, “nhưng khi có chuyện xảy ra thì cháu muốn biết lí do và nó xảy ra như thế nào.”
“Được rồi,” ông chủ của anh nói, “thế thì cậu lí giải vì sao và mặt trời mọc như thế nào đi.”
Nhưng ông ta chìu lòng cùng chàng trai trẻ kiểm tra dung dịch rửa cùng mấy tấm kính ảnh. Xong hết rồi nhưng bí ẩn vẫn còn đó và không thể làm gì để giải quyết được. 
Hoyt vẫn hi vọng hão huyền rằng bạn bè của người quá cố bằng cách nào đó sẽ quên đi chuyện mấy tấm ảnh, nhưng ý nghĩ đó thật vô lí, và một ngày, theo thông lệ, người con gái xuất hiện và yêu cầu được xem ảnh mẹ mình. 
“Nói thật thì,” Hoyt nói lắp bắp, “lúc rửa ảnh chúng không được… đúng như chúng ta muốn.”
“Nhưng cứ để tôi xem nào,” người phụ nữ khăng khăng. “Dù sao tôi cũng muốn xem.”
“À thì,” Hoyt nói, cố tỏ ra mềm mỏng vì anh tin rằng tốt nhất là làm việc với phụ nữ – nói thật thì cứ liên quan đến phụ nữ là anh lại như người ngu dốt vậy – “Tôi nghĩ sẽ hay hơn nếu chị không xem chúng. Có một số lí do…” anh nói thong thả như thế vẫn với cái kiểu ngu ngơ của mình tới khi người phụ nữ nằng nặc đòi xem ảnh ngay. 
Thế nên anh chàng Hoyt tội nghiệp mang chúng ra rồi chạy đi lấy bình nước và lo lắng nghĩ tới chuyện dấp nước lên trán để giúp chị ta không ngất đi.
Thứ mà người phụ nữ đó nhìn thấy là thế này: trên khuôn mặt, mớ hoa hồng và đầu quan tài có một tấm mạng dày mà rìa của nó có chỗ dài chấm đất. Nó bao phủ khuôn mặt kĩ tới mức không nhìn thấy chút gì hết.
“Trên mặt mẹ tôi không có gì hết mà!” người phụ nữ ngay lập tức kêu lên.
“Đúng vậy,” Hoyt đồng tình. “Tôi biết vậy vì có lúc tôi đã chạm vào mặt bà ấy trước khi chụp mà. Tôi vuốt sợi tóc của bà ấy ra khỏi lông mày.” 
“Thế thì vậy có nghĩa là sao?” người phụ nữ hỏi.
“Chị biết rõ hơn tôi chứ. Không có cách giải thích khoa học nào hết. Có lẽ có cách giải thích nào đó về… về mặt tâm lí.”
“Chà,” người phụ nữ hơi lắp bắp và đỏ mặt, “mẹ tôi là người tốt, nhưng lúc nào bà cũng muốn làm theo cách mình hết, và lúc nào bà cũng được như ý.” 
“Vâng.”
“Bà không bao giờ muốn chụp ảnh vì bà chả thích thú gì ngoại hình của mình. Bà nói không ai được nhìn thấy tấm ảnh nào của bà hết.”
“Vậy là?” Hoyt trầm ngâm nói. “Bà ấy đã giữ lời phải không nhỉ?”
Hai người đứng nhìn mấy bức ảnh một lúc. Rồi Hoyt chỉ vào ngọn lửa đang cháy trong vỉ lò.
“Ném chúng vào đó đi,” anh yêu cầu. “Đừng để cha chị nhìn thấy chúng, chị cũng đừng giữ chúng. Đó không phải là thứ thích hợp để giữ lại.”
“Đúng vậy,” người phụ nữ thừa nhận. Và chị ta ném chúng vào lửa. Sau đó Virgil Hoyt mang mấy tấm kính ảnh ra và đập vỡ trước mặt chị.
Chuyện kết thúc như thế, trừ việc thỉnh thoảng Hoyt lại kể chuyện này cho những người ngồi cạnh mình khi anh hút tẩu.


Hasta Manana dịch

No comments

Powered by Blogger.