google.com, pub-7089876483053328, DIRECT, f08c47fec0942fa0 TUYẾT LẠNH - Sẻ chia

TUYẾT LẠNH


Truyện ngắn của Simon Collings

Vanessa và Robert đang đi nghỉ. Đó là ngày đầu năm mới và Vanessa đang lái xe qua con đường hoang vu. Robert đang giải thích cho cô nghe chuyện gì sẽ xảy ra khi có một vụ rò rỉ phóng xạ nghiêm trọng gần nhà máy năng lượng. Vanessa không muốn nghĩ về tai nạn hay nguy cơ bị tấn công khủng bố. Thay vì vậy cô thích tưởng tượng ra những lớp băng giá bao trùm những ngọn núi này trong cả triệu năm rồi. Cô nghĩ về lớp băng chậm chạp tạc xuyên qua thung lũng. Cô tưởng tượng ra những bầu trời trong xanh và một thế giới được bao phủ bằng lớp tuyết còn nguyên, một phiên bản tinh khôi của phong cảnh qua cái nơi mà họ đang đi.
“Nó vẫn còn đó” Robert thông báo, anh cứ ngoái lại nhìn nhà máy năng lượng qua kính cửa sổ phía sau từ nãy tới giờ. “Vâng” Vanessa nói. Cô đang cố làm cho giọng mình nghe như đang nói chuyện nhưng nó cứ như kết tội. Cô buộc mình phải cười để anh sẽ vì còn nghi ngờ nên không buộc tội cô. Vào lúc khác có thể cô đã không thèm bận tâm và anh đã hờn dỗi bắt cô phải hỏi vấn đề là gì. Cô sẽ kháng cự lại vì biết rõ điều mình đang làm, cô muốn anh phải cãi nhau với mình mặc dù cô biết là không đời nào anh làm vậy. Nhưng giờ không phải lúc mà cũng không đúng chỗ nên cô bỏ qua. Cô nhắc lại cho mình tên của những khối đá: đá vôi, đá phiến ma, đá trường thạch. Từ ngữ nghe phức tạp, cứng rắn, đầy an ủi.


Vài con cừu đốm đỏ tản ra từ đường cái xuống bờ sông mọc đầy kim tước. Cô biết những bông hoa màu vàng của cây kim tước nở quanh năm như mẹ cô từng nói “giống như hi vọng”. Vanessa đã sống với Robert 6 năm rồi. Cô 29 tuổi. Gần đây cô đã nghĩ nhiều về chính mình. Điều này từng dường như đã có lúc thật xa vời nhưng giờ lại thực sự cấp bách. Cô không thể nhìn thấy mình sống với Robert cả đời. Cô muốn bùng nổ nhưng đến giờ vẫn chưa biết nơi nào thích hợp. Hồi mới sống chung, họ đã cười mấy người bạn và họ hàng kết hôn. Họ tự hào về sự tự do của mình. Mỗi người đều có sự nghiệp riêng. Làm sao lại có thể ràng buộc nhau khi còn quá trẻ như vậy? Họ đã thôi không nói về nó một thời gian rồi. Giờ thì cái sự thật họ chưa kết hôn có vẻ như cần được thay đổi ngay lập tức. 
“Còn bao lâu nữa thì chúng ta tới được bãi đỗ xe?” Vanessa hỏi. Robert nói không xa lắm. Quanh khúc cua tiếp sau đó, họ nhìn thấy biển hiệu, Vanessa rẽ khỏi đường cái rồi dừng lại với mũi xe hướng về phía núi. Có một cái hồ đằng sau họ, một đường cong màu xanh óng ánh. Nhà máy năng lượng đã khuất xa tầm mắt. 
Cô cảm thấy cơn gió đập vào xe lúc đang lái nhưng sự dữ dội của nó hầu như đã đánh ngã cô khi cô bước ra khỏi xe để mang đôi bốt vào. Cô quay lại nhìn Robert đang đuổi theo mũ của mình trên đường. Anh làm trò cho cô vui và cô cười. Robert trông hài lòng khi anh trở lại con đường đi về phía cô với chiếc mũ giờ đã nằm chắc chắn trên đầu. 
Từ bãi đỗ xe, họ băng qua một con suối hẹp rồi theo con đường đi lên khỏi thung lũng phía trước mặt. Robert đã phát hiện ra một lộ trình dọc theo con đường mòn được đánh dấu chấm chấm trên bản đồ Địa hình của ban Hậu cần. Tấm lưng vuông vức và đôi vai anh nhoài về phía trước. Đôi bốt của Vanessa lội bì bõm trong bùn đã đóng băng phân nửa. Họ trèo lên trong yên lặng theo con đường mòn bên cạnh con dốc thấp hơn của quả đồi. Có những dấu chân trong bùn nhưng một khi bãi đỗ xe đã vượt quá tầm mắt, cô không thể nhìn thấy chút gì thuộc về cuộc sống con người nữa, chỉ có tuyết trắng chấp chớp bay. Xuyên qua thung lũng, thỉnh thoảng Vanessa lại nhầm một tảng đá nào đó là con người. Cô nghĩ về việc tìm một người sẽ khó khăn như thế nào nếu họ lạc ở đây. Cô mừng vì mình đang mặc cái áo mưa màu vàng chanh. Robert thì chỉ mặc độc một chiếc áo gió màu nâu cũ kĩ. Cô nghĩ nhìn từ trên cao chẳng thể nào phân biệt được anh với đám đá cụi nằm vung vãi trên sườn đồi.
Cô bước từng bước vững vàng trên mặt đất ẩm ướt và cố dẫm vào dấu chân Robert vừa đi qua. Nhiều lần họ phải dừng lại lúc Robert tìm đường qua một chỗ đặc biệt lầy lội trên con đường mòn. Vanessa ngắm anh. Khi họ mới biết nhau anh từng đi leo núi. Nhưng rồi bạn bè đi xa và anh bỏ luôn thói quen này. Giờ anh thậm chí còn hiếm khi đi chơi. 
Vanessa tự hỏi liệu mình có thực sự yêu Robert không. Dĩ nhiên cô đã cảm thấy mến anh và bây giờ vẫn vậy. Cô không muốn làm anh tổn thương. Cô nghĩ đó là lòng khao khát được an toàn hơn là yêu đã mang tới động cơ thúc đẩy việc họ chuyển tới sống cùng nhau. Đó là một lối thoát khỏi việc sống một mình.
Họ dừng lại trên đỉnh đồi để thở lấy hơi và Robert chia cho cô ít sô cô la anh mang theo. Từ chỗ họ nhìn xuống có thể nhìn thấy hết cả hồ nước trong những tia nắng chiếu xiên xiên. Vanessa nhớ mình đã đọc về một thi thể phụ nữ được tìm thấy trong hồ. Nó bị sóng đánh vào một trụ hàng rào xi măng. Người phụ nữ đã bị chồng mình giết ở nhà trên miền trung du. Hắn ta bỏ thi thể vào cốp xe rồi lái đi thăm con trai đang học ở một trường tư ở Devon nơi hắn đăng kí phòng ở qua đêm trong một khách sạn. Nhưng thay vì ngủ, hắn đã lái lên đây, ném cái xác rồi lại lái xe về phía nam để tới nơi kịp ăn bữa sáng ở khách sạn. Phần ngạc nhiên của câu chuyện đó là sau khi cảnh sát tìm thấy thi thể thì lại có ba kẻ giết người khác nhận tội. 
“Em đang nghĩ gì vậy?” Robert hỏi.
“Em đang tự hỏi điều gì khiến một người đàn ông muốn giết vợ mình” Vanessa nói. “Tại sao họ không bỏ quách đi là xong?”
“Anh không biết” Robert nói. “Có phải lúc nào cũng là chồng giết vợ không?”
“Không hẳn” Vanessa nói. “Nhưng không phải thường là vậy sao?”
“Anh nghĩ em đúng đấy” Robert nói.
“Có một thi thể được tìm thấy trong cái hồ này vài năm trước. Ba gã đàn ông đã nhận tội trước khi hung thủ thật sự được nhận dạng.”
“Ý em là ba kẻ lừa đảo à?”
“Không, ba kẻ giết người nhận tội, nhưng đây không phải nạn nhân của chúng. Em đoán áp lực phải giữ kín bí mật của chúng cuối cùng đã trở nên quá sức.” 
“À, anh hứa sẽ không giết em đâu” Robert vừa nói vừa cười nhăn răng. Vanessa không đáp lại. Anh ấy đã bắt đầu sốt ruột rồi, một dấu hiệu cho thấy anh muốn đi tiếp. Họ tiếp tục leo lên trong yên lặng, Robert đi trước, Vanessa theo sau. Ngọn tháp nằm trên đỉnh đồi hiểm trở ở phía trên họ. Càng đi lên cao dãy núi càng hiện ra to lớn hơn. Có vẻ như đối với Vanessa, họ đã hầu như chẳng tiến được xa hơn chút nào mặc dù đã gần một giờ kể từ lúc rời khỏi xe. Còn gần 20 mét cô mới tới được chỗ Robert lúc này đang đứng lại để tra bản đồ.
“Mình đi sai đường rồi” anh thông báo lúc Vanessa tới gần. “Càng đi lên cao nó càng giống một con sông”.
“Con đường thật sự nằm ở đâu?” Vanessa hỏi.
“Trên đó” Robert đáp và chỉ lên con dốc. “Muốn leo lên không?”
Vanessa ngồi lên một bụi cỏ tuyết phủ. Chiếc tất trái trong giày cô bị ướt. Robert đang bắt đầu leo lên. Rõ ràng là anh rất hào hứng. Ý tưởng làm một cuộc đi bộ là của anh. Anh không bao giờ thật sự cảm thấy được ra ngoài trừ khi đã dành hàng giờ liền bò trên sườn núi tơi xốp đầy đá vụn và lội sông.
“Robert, chuyện này thật điên rồ!” Vanessa hét lên. Cô đang nghĩ nếu lỡ anh ấy ngã thì sao. Lỡ mình ngã thì sao? Cô bực mình vì họ đã đi sai đường nhưng không cảm thấy rõ ràng như vậy với Robert. Làm sao mà họ lại để lạc đường được cơ chứ? Cô cảm thấy như thể lòng tự trọng của mình đã bị hủy hoại và cô bị làm bẽ mặt. Nhưng cô biết đây là chuyện gì đó chỉ liên quan tới chính cô.
“Anh nghĩ là em đúng” giọng Robert nghe thất vọng khi anh ngồi trên bàn tay mình và trượt xuống con dốc về phía cô. “Sắp muộn rồi. Dù sao chúng ta cũng phải quay về thôi”.
Trên đường đi xuống con dốc, Robert lại đưa cho cô một mẩu sô cô la nữa. Vanessa vẫn đang tự hỏi họ đã đi lộn đường như thế nào. Con đường mòn họ đang đi có vẻ xa lạ nhưng có lẽ đó chỉ là ấn tượng của việc đi đường khác. Tia nắng cuối ngày trùm lên thung lũng bên dưới. Không đầy một giờ nữa trời sẽ bắt đầu tối. Trong toàn bộ cảnh vật chẳng có lấy dấu hiệu nào về chỗ ở của con người và không có gì di chuyển được hết.
“Chà, đó là miếng sô cô la cuối cùng rồi đấy” Robert nói, tay vò miếng giấy bọc.
Ngôi nhà họ đang ở trọ thuộc về một người bạn của Robert. Ở đó có một cuốn sổ ghi chép về khách đến thăm từ năm 1996. Nhiều người trong số đó khá ấn tượng, đặc biệt là những người theo đạo. Họ nói về những nỗi buồn riêng tư và khổ đau mang tính cá nhân, về sức mạnh hàn gắn vẻ đẹp và sự thanh thản. Vanessa ngạc nhiên bởi những ghi chép này. Lawrence, người sở hữu ngôi nhà chưa bao giờ tỏ ra rằng mình có chút duy linh nào hồi cái thời cô mới biết anh ta. Cô đoán những dòng này phải được viết ra bởi những người quen của cha Lawrence, một tu sĩ về hưu sống ở đầu kia của làng. Họ vẫn chưa gặp ông ta nhưng biết chắc rằng sẽ được gặp. Cha của Lawrence tới thăm bất kì ai trọ lại trong ngôi nhà này.
Vanessa thích nhất là những dòng ghi chép của trẻ em, con của Lawrence lớn lên trong những kì nghỉ hè và đông ở đây. Trong sổ có những dòng ghi chép ngập ngừng đầu tiên của Sarah và những bức vẽ nguệch ngoạc đầy màu sắc của Neil. Ai đó đã viết bằng mực xanh bên cạnh chúng: “Chữ kí của Neil, 2 tuổi rưỡi”. Trong nhà cũng có những vết tích khác của lũ trẻ: một cái giỏ đan bằng liễu gai đựng đá cụi và vỏ sò, những bộ xương nhím biển trắng hếu. Những hạt dẻ ngựa khô nằm trên mặt lò sưởi và truyện thiếu nhi đặt trên giá giữa những cuốn sách hướng dẫn đi bộ, sách trinh thám và sách nấu ăn.
Bọn trẻ là một trong những lí do giúp Vanessa hiểu rằng cô phải bỏ Robert. Hồi trước cô đã nghĩ rằng mình sẽ không bao giờ muốn có con. Dường như việc có quá nhiều thời gian đối với cô là không thể hình dung được. Giờ thì cô thấy mình đang ngày càng tưởng tượng nhiều về sự hiện diện của con cái. Cô đã để muộn quá rồi. Cô không muốn chờ đợi lâu thêm nữa. Cô vẫn chưa thể nhìn thấy ở Robert một người cha của con cô. Cô đã cố hình dung ra nó trong lòng nhưng không thể thuyết phục được bản thân với một ảo ảnh như vậy. Rồi họ sẽ tiếp tục sống như vậy nhiều năm nữa. Ý nghĩ này làm cô cảm thấy như thể mình bị nghẹt thở.
Tiếng ai đó gõ cửa làm gián đoạn dòng suy tư của Vanessa và cô ngồi dậy trong bồn tắm nơi cô đã ngâm mình nãy giờ. Cô có thể nghe thấy Robert đang nói chuyện với ai đó trong phòng khách rồi tự hỏi liệu mình có nên ra ngoài không. Tuy thế, do nước tắm ấm áp và dễ chịu nên cô quyết định chờ. Cô có thể nghe thấy đó là giọng một người đàn ông nhưng không thể nhận ra họ đang nói gì. Vanessa hi vọng người khách không nghĩ cô sống khép kín lúc trượt xuống lại vào trong làn nước xà phòng êm ái. 
Phòng tắm ẩm ướt và có mốc đen mọc khắp nơi trên tường. Cô đã bật lò sưởi lắp tường và quạt sưởi, bộ phận chính của chúng nằm dưới cánh cửa nhà bếp. Cô chậm rãi xát xà phòng lên thân thể mình. Gần đây cô có đọc một bài báo trong một quyển tạp chí khẳng định rằng mùi cơ thể là một lí do chủ yếu gây ra tan vỡ trong hôn nhân. Nó nói rằng người Mĩ đã dùng quá nhiều chất khử mùi tới mức phải tới lúc lấy nhau về người ta mới khám phá ra người kia có mùi như thế nào và thường thì điều đó báo hiệu cho thảm họa. Cô vẫn chưa quyết định được liệu điều này có đúng sự thật chút nào không. Cô nghe cửa trước đóng lại, rồi Robert đi ngang qua đó để vào nhà bếp.
“Đó là bố của Lawrence” anh kêu lên qua cửa nhà tắm. “Ông ấy vừa mời chúng ta tới nhà chơi sau bữa tối”.
“Ông ấy như thế nào?” Vanessa hỏi. Robert đẩy cửa phòng tắm mở ra như thể anh coi câu hỏi của cô là một lời mời gọi.
“Tốt bụng” anh nói. Anh đứng trên ngưỡng cửa nhìn cô qua màn hơi nước. Vanessa hi vọng anh không định chạm vào cô.
“Em có muốn anh bắt đầu nấu bữa tối bây giờ không hay là muốn tắm thêm?” anh hỏi. Đây là cách anh muốn nói rằng mình đang đói. Vậy đó chính là chuyện anh đang bận tâm, cô nghĩ.
“Được rồi, em sẽ xong ngay đây” cô nói. Robert cười rồi đi ra và đóng cửa lại. Vanessa giội nước cho sạch xà phòng trên cánh tay và chân rồi đứng dậy, cô với lấy một cái khăn tắm ẩm ướt treo sau cánh cửa. Cô lau khăn qua phần bụng phẳng lì của mình và tự hỏi cảm giác khi nó phồng lên sẽ như thế nào. Cô không hề bị hấp dẫn với việc thật sự mang thai mà chỉ là ý nghĩ về bổn phận làm mẹ. Cô không thích bị ốm và cô nghĩ mang thai sẽ có chút giống với bị bệnh trong chín tháng. Cô hi vọng rằng có một đứa con sẽ làm mình cảm thấy đã làm được một điều gì đó trong đời. Trong phòng bếp cô có thể nghe thấy Robert đang đảo chảo. Vanessa lau người xong và bước ra dẫm lên thảm chùi chân trong nhà tắm. Rồi cô lau khô bàn chân. Giờ thì cô cảm thấy sạch sẽ, giống như chính cô, không bị làm ô uế. 
Trong khi Robert đang nấu bữa tối, Vanessa nghiên cứu tấm bản đồ, theo dấu con đường mà họ đã đi qua hồi chiều. Cô đang cố tìm ra họ đã đi sai chỗ nào, nhưng một lúc sau cô đành bỏ cuộc. Thay vì vậy cô xem những chỗ khác mà họ đã đến thăm. Cô ngồi trong một chiếc ghế bành lớn trước lò sưởi, bàn chân cong lại bên dưới. Cô đã luôn thích bản đồ. Biết được mình đang ở đâu và đã đi tới đâu là một điều gì đó làm ta yên tâm. Cô dùng bản đồ để xây dựng nên trong trí óc hình ảnh về khu vực đó, kết nối kí ức của ngày này với ngày khác.
Cả Robert lẫn Vanessa đều chưa từng đến nơi này bao giờ. Vanessa nhớ mình đã đi qua đây bằng đường cao tốc đi về phía nam hồi còn nhỏ nhưng không một ai tính tới lần đó hết. Hai năm trước, họ đã đi tới Yorkshire Dales và Vanessa ngạc nhiên khi khám phá ra rằng vùng đất đó có bề dày lịch sử lâu đời. Mặc dù là một cư dân miền nam nhưng cô đã luôn nghĩ mình không hề nhiễm thói định kiến của miền nam. Cô cứ nghĩ rằng đó sẽ là một vùng đất hoang vu lạnh lẽo mọc đầy cây thạch nam chứ không phải là vùng thung lũng phì nhiêu với những tu viện đổ nát. Cô nhớ tới một tấm bản đồ Quần đảo ở Anh mà con của một người bạn đã vẽ ở trường. Riêng thủ đô đã choán hết một phần ba bản đồ với phía bắc nhỏ dần tới mức gần như không thấy Scotland đâu. Giờ thì cô đã hiểu biết nhiều hơn nhưng lịch sử về phần lãnh thổ này của đất nước đối với cô vẫn là một trang trắng.
“Chuyện gì đã xảy ra ở đây trước khi Gray và Wordsworth đưa nó lên bản đồ?” cô nói với ra chỗ Robert.
“Không nhiều lắm” anh nói vọng vào át tiếng rền của quạt sưởi. “Cừu, rất nhiều cừu. Chỗ đó quá khó tới đối với bất kì thứ gì khác”.
Chỗ góc dưới bản đồ là nhà máy năng lượng. Nó trông chỉ như một ngôi làng ngoại trừ nó không có tên, chỉ có từ “nhà máy” để cho thấy nó là cái gì. Khu vực này lẫn vào những vùng phụ cận một cách nhập nhằng. Không có dấu hiệu “nguy hiểm”, không hình đầu lâu hay xương chéo, không biểu tượng phóng xạ. Nó kín đáo chứ không như ở ngoài đời thực, và Vanessa vẫn còn cảm thấy một phần sự thật trong đó thật không đáng tin. Tấm bản đồ trung thành với cái cách mà dân địa phương đã chấp nhận nhà máy năng lượng trong cuộc sống của mình, cái cách mô sinh sôi nảy nở khắp một cơ thể xa lạ và bao bọc lấy nó.
Sáng hôm đó họ đã đi tới cái thị trấn ven biển nhỏ xíu phía nam nhà máy năng lượng để mua than. Họ phải dừng lại ở một tiệm sửa ô tô giờ đã biến thành một ngôi nhà bình thường gần như nằm chơ vơ một bên đường để hỏi đường tới chỗ bán than ở địa phương. Robert rung chuông cửa. Một người phụ nữ lớn tuổi ra mở cửa và rồi họ cùng biến mất vào sau cánh cửa. Mấy phút sau, Robert xuất hiện trở lại vật vã với hai bao than và Vanessa đi ra ngoài mở cốp xe. Người phụ nữ lớn tuổi đi theo Robert. 
“Phải nó rất đẹp, miễn là nó vẫn còn trên đồi” bà ta nói.
“Tuyết” Robert nói để giải thích.
Vanessa gấp bản đồ lại và bỏ nó lên bàn. Robert chửi thề váng lên trong nhà bếp.
“Mọi chuyện ổn chứ?” cô gọi.
“Nồi xúp sôi tràn ra rồi”.
“Em sẽ mở chai rượu” cô nói. Mùi nấu nướng đang làm cô thấy đói. Cô lấy cái mở nút chai trong ngăn kéo tủ búp phê và mở nút chai rượu đã đứng trên bàn từ hồi nào. Robert tin tưởng vào việc ăn uống đầy đủ, đặc biệt là vào kì nghỉ. Vanessa cũng vậy, nhưng cô thấy thời gian dành cho việc kiếm đủ nguyên liệu thật là phiền hà. Robert luôn có vẻ quên mất rằng chỉ có một số ít nơi bán hàng phong phú như ở London. Anh có vẻ ngạc nhiên khi số nguyên liệu mà anh coi là hoàn toàn bình thường lại không có. Sáng hôm đó họ đã đi bốn cửa hàng khác nhau trong hai thị trấn trước khi tìm ra kem chua thứ Robert khăng khăng là một thứ đi kèm thiết yếu cho món xúp anh sẽ nấu. Anh cũng quên việc vài khu nhà nghỉ được trang bị một loạt những đồ dùng như anh đã lắp đặt ở nhà. Cô ước chi mình đã không khó chịu với anh về niềm vui được chuẩn bị bữa ăn này. 
“Được rồi giờ mình ăn thôi” Robert nói lúc xuất hiện ở cửa bếp. “Anh sẽ dọn món đầu tiên”. Món xúp tối nay họ đang ăn làm theo một công thức truyền thống dùng đậu sấy khô và thịt lợn muối xông khói. Trong thời gian cô mới biết Robert, khả năng nấu nướng của anh đã trải qua nhiều giai đoạn, tất cả chúng đều liên quan đến những nơi anh từng đến trong kì nghỉ. Có lúc là Bồ Đào Nha, rồi Pháp. Hiện nay anh đang mê mẩn nghệ thuật nấu ăn truyền thống Anh. Lúc Robert đặt hai bát xúp lên bàn, Vanessa rót rượu ra. Cô uống một ngụm to với hi vọng chất cồn sẽ giúp mình bớt căng thẳng. Cô cảm thấy lo âu mặc dù không thể nói chính xác vì sao. Món xúp có vẻ không hề tệ hơn vì đã được nấu chín và cô khen Robert vì hương vị tinh tế của nó. Trông anh hài lòng vì điều đó.
“Anh cứ nghĩ em bực mình với anh” anh nói.
“Tại sao?”
“Ồ, anh không biết nữa, em đã không nói nhiều lắm từ lúc chúng ta về sau chuyến đi bộ”.
“Xin lỗi” Vanessa nói. “Chỉ là tâm trạng em đang lắng xuống.”
“Em đang nghĩ gì vậy?”
“Thực sự không gì hết” cô nói và tự hỏi liệu cô có nên kể cho anh nghe cái cách mà nhà máy năng lượng hiện lên trên tấm bản đồ. Nhưng cô quyết định không làm vậy. Anh sẽ chỉ lại bắt đầu nói về những vấn đề. “Em sẽ cố vui lên.”
Sau xúp là đến món gà lôi nướng. Robert dọn nó ra trong phòng bếp.
“Thật hay vì chúng ta đã mang theo con dao sắc đó” anh nói. “Mấy cái ở đây cùn như… bất kể cái gì cùn như vậy.” Mang theo dao là ý của Vanessa. Nhờ kinh nghiệm mà cô biết được rằng họ sẽ không tìm thấy cái nào có lưỡi bén ở đây hết. Robert không bao giờ tin cô khi cô nói họ cần phải đóng gói theo mấy thứ đồ dùng này, anh luôn cho rằng cô đang quan trọng hóa vấn đề. Không phải anh sẽ khó chịu nếu họ nhận ra mình thiếu thứ gì đó. Anh sẽ chỉ cần đi mua thôi. Cái mở nút chai cũng là ý của cô. Trong khi đang ăn, Vanessa hỏi vể cha của Lawrence.
“Chẳng có gì nhiều để nói” Robert nói, thức ăn đầy nửa miệng anh. Anh nuốt chúng rồi rồi cầm lấy cốc rượu của mình làm một ngụm to trước khi tiếp tục. “Ông ấy chỉ ở đây có vài phút. Em sẽ không đoán được ra ông ta là mục sư đâu, giọng ông ta nghe bình thường lắm.”
Vanessa tò mò muốn gặp cha của Lawrence nhưng cô cũng lo là họ sẽ không tìm ra được chuyện gì để nói. Cô ghét những điều vô vị mà người ta hay trao đổi mỗi lúc như vậy. Cô đặc biệt ghét điều đó ở mình vì cô biết mình có thể làm tốt hơn. 
“Chúng ta sẽ nói gì đây?” cô hỏi mà cũng là nói ra suy nghĩ của mình.
“À anh không biết nữa, nhiều chuyện lắm” Robert tọng một ngụm rượu nữa. Vanessa lo rằng cha của Lawrence có thể sẽ muốn nói về tôn giáo. Cô chưa bao giờ mộ đạo. Cô nghĩ, vũ trụ thì quá mênh mông để có một đấng sáng tạo đủ khả năng lấy đi lợi ích của một cá nhân trong trong những kiếp người riêng biệt. Cô tin rằng cuộc sống ngắn ngủi này là tất cả những  mình có thể mong đợi và và cô phải tận dụng nó tối đa. Những ý nghĩ của Robert rõ ràng là đang trôi theo dòng suy tưởng tương tự dù anh có một quan điểm khác.
“Em có thể hiểu làm sao mà ở một nơi như thế này, người ta có thể tin vào Chúa” anh nói. “Những đỉnh núi này và sự tĩnh mịch của hồ nước khiến cho ý tưởng về một đấng sáng tạo gần như là hợp lí. Đó là thước đo do con người làm ra”. Vanessa không nói gì. Cô thấy chẳng có gì dễ chịu trong cái khung cảnh này như Robert. Cô thấy nó trung lập và dửng dưng đối với sự tồn tại nhỏ bé của chính cô. “Anh nghĩ đó là thứ Wordsworth say mê” anh tiếp tục.
“Em nghĩ mình đồng tình với Coleridge hơn” Vanessa đáp. “Ông ấy không thể cảm nhận hết vẻ đẹp ở đây. Nó gợi ông ấy nhớ tới sự trôi chảy của thời gian quá nhiều”. Cô đã định nói “gợi ông ấy nhớ tới cái chết” nhưng cô nghĩ điều này nghe sẽ quá không lành mạnh.
“Anh nghĩ cái đó tùy vào khí chất” Robert nói, kiên quyết không để bị nhụt chí. Robert là kiểu người thấy dãy núi này là một liệu pháp chữa bệnh. Anh là một người lãng mạn, cô nghĩ. Vanessa không thể nào cảm thấy như vậy được. Cô muốn có sự thay đổi trong cuộc sống chứ không phải thỏa hiệp. 
Cha của Lawrence thấp hơn cô nghĩ. Nhìn ông trẻ hơn tuổi, cô cho rằng đó là kết quả của việc duy trì một cuộc sống bận rộn. Ông mặc một chiếc áo len dày dài tay màu nâu bình thường, quần tây xám và giày mềm người ta dùng đi trên thảm đỏ. Ông mời họ ngồi xuống ghế rồi ném vào lửa thêm vài súc gỗ.
“Hai đứa cứ tự nhiên để ta cất áo cho” ông nói. Chiếc đồng hồ quả lắc cầm đi đường trên bệ lò sưởi gõ tám tiếng. Vanessa cởi áo mưa và khăn choàng ra. Căn phòng nhỏ, cửa trước đã bị chặn lại và ánh sáng duy nhất là từ lò sưởi và chiếc đèn bàn đặt cạnh cửa sổ. Cô kiểm tra lại vẻ ngoài của mình trong tấm gương treo trên lò sưởi, đó là một tấm kính hình bát giác không có khung. Tóc cô hơi rối sau chuyến đi nên cô vuốt cho thẳng. 
“Ta e không có nhiều đồ ăn trong nhà.” Cha của Lawrence nói và đặt một hộp bánh quy lên bàn với mấy cái dao, đĩa và một lọ bơ pha rượu rum. “Hai đứa có thích bơ pha rượu rum không?” Vanessa nói cô mê nó lắm và ông đưa cho cô một cái đĩa. “Ta có một người bạn giáng sinh nào cũng đem cho một bình rượu rum,” ông nói.
Ấm nước đang sôi trong nhà bếp réo vang và ông đi pha trà. Vanessa xem xét căn phòng. Có một giá sách lớn ở góc phòng xếp đầy sách thần học và thơ. Trên bàn có một quyển sách để mở cạnh một tờ giấy đã viết sẵn mấy dòng bằng mực đen. Trước khi cô có thời gian đọc nó thì cha của Lawrence đã trở lại. Robert đã kịp nhét một miếng bánh phết dày bơ vào miệng mình. 
“Thế hai đứa đã làm gì từ lúc mới tới?” ông hỏi trong lúc để cái ấm lên phần đế bằng đồng cạnh ngọn lửa.
“Chủ yếu là đi bộ” Robert nói và anh điểm qua tên của những nơi họ đã ghé thăm. Vanessa không nói nhiều lắm. Cô để Robert nói thay cho cả hai. Anh kết thúc bằng việc kể về chuyến đi ban chiều, bao gồm cả việc họ đã lạc đường như thế nào. Robert coi đây như một chuyện đùa.
“Có tuyết thì dễ thôi mà” ông già nói. Nhưng Vanessa nghi ngờ ông ta chỉ đơn giản là đang lịch sự thôi. Nếu người ta thuộc về nơi này thì họ sẽ không nhầm lẫn như vậy đâu, cô nghĩ. Cha của Lawrence đề xuất những chỗ khác họ có thể đến thăm. Robert giải thích rằng họ chỉ còn một ngày nghỉ nữa thôi.
“Chúng cháu sẽ phải để lần sau” anh nói. Vanessa cảm thấy buồn rầu khi nghĩ tới chuyện về nhà. Cô sợ rằng những lề thói hàng ngày sẽ được củng cố lại và cô sẽ để cuộc sống tiếp tục trôi đi. Dù cô cảm thấy mình không thể ở với Robert được nhưng cũng không tưởng tượng nổi kết thúc ra sao. Thực tế khó khăn choán lấy tâm trí cô như cô sẽ ở đâu và họ sẽ chia đồ đạc mình đã cùng mua như thế nào. Cô biết là không có cách nào để chia tay trong êm thấm. Đây chính là điều mà cô sợ hơn hết. 
“Lawrence nói chú lớn lên ở đây” Robert nói. Ông già xác nhận điều này. Vanessa không biết chuyện đó.
“Chú đã sống ở đây suốt à?” cô hỏi. 
“Phần lớn thời gian” ông nói. “Ta có đi xa một thời gian ngắn”. Vanessa cảm thấy ghen tị với sự gắn bó với quê hương của ông. Cô chẳng cố nơi nào để coi là nhà hết. Cha mẹ cô đã chuyển nhà hai lần hồi cô còn nhỏ và những nơi bí mật trong thời thơ ấu của cô đã từ lâu biến mất dưới mặt đường nhựa và lớp bê tông. 
“Chú không lo sống quá gần nhà máy năng lượng sao?” Robert hỏi.
“Ta có lo đấy. Nhưng ở tuổi này sợ chết chẳng có nghĩa lí gì lắm.” Ông mỉm cười. 
“Người dân quanh đây nghĩ gì về ý tưởng sống trên một đống rác hạt nhân?” Robert hỏi. 
“Chà, cháu phải nhớ rằng đa số họ sống dựa vào nó. Khu vực này bị tàn phá trong những năm 30. Một số người ở đây vẫn nhớ chuyện đó.”
“Người ta không lo lắng sao?”
“Có chứ, nhiều người không thích nó. Nhưng các nhà cầm quyền không cho dân biết nhiều về chuyện đang xảy ra và thật khó để tìm hiểu tường tận nhiều chuyện mà ta nghe thấy. Giới truyền thông thì thích phóng đại mọi thứ vì phần lớn mọi người đã tìm ra cách để cho nó có chỗ mà tồn tại.” Vanessa nghĩ về người phụ nữ lớn tuổi ở tiệm bán than.
“Cháu nghĩ mọi người tin điều họ muốn tin”, Vanessa nói.
“Điều đó không có nghĩa là không có chuyện đúng và sai”, Robert xen vào.
“Phải, đúng vậy”, cha của Lawrence nói, “mặc dù vấn đề khá phức tạp”. Vanessa cảm thấy ức chế dù cô không có ý thô bạo. Sự thật không phải là vấn đề, cô nghĩ. Cha của Lawrence, hơn ai hết nên hiểu điều này. Người ta cần có khả năng hình dung ra tương lai. Họ phải tin rằng mình sẽ sống sót. 
“Wordsworth sẽ thỏa hiệp với chuyện đó như thế nào đây?” cô hỏi để đổi đề tài.
“Ồ, ông ta sẽ ghét nó cho mà xem” ông già nói.
“Thật sao?” Vanessa nói, cô không chắc liệu đây có phải là câu trả lời mình mong đợi hay không.
“Phải vậy đó, ông ta không thích công nghệ thay đổi. Chẳng hạn như ông ta phản đối việc đường ray tàu lửa đi tới đây. Thậm chí ông ta còn viết một bài thơ về nó nữa. ‘Chẳng lẽ không còn một góc yên tĩnh nào trên nước Anh an toàn trước cuộc tấn công bừa bãi nữa hay sao’, đại loại như vậy. Đó không phải là một bài thơ hay lắm để ta có thể đọc thêm”. Ông rót thêm trà và mời họ ăn thêm bánh.
“Có khi nào ông ta từng đến gần ngôi làng này không?” Robert hỏi.
“Ngay dọc theo con đường này” cha của Lawrence đáp. “Ông ta có một người bạn ở Whitehaven. Ông ta và Coleridge từng đi dạo khắp nơi bắt đầu từ Grasmere và đã đi ngang qua đây. Hồi còn trẻ, ta từng đi bộ như thế một mình. Nhưng giờ ta không thể làm vậy được nữa rồi”.
Vanessa nghĩ rằng chuyến du ngoạn mình và Robert vừa có được hầu như không xứng với cái tên “cuộc đi bộ” nếu so với những kì tích về khoảng cách mà cha của Lawrence đang nói về. Cô cảm thấy họ phải làm được nhiều hơn. Một ngày nào đó họ sẽ không thể làm được nữa. Cô tự hỏi không biết đứng ở  cuối cuộc đời một ai đó mà nhìn lại sẽ như thế nào. Cô muốn sống một cuộc đời trọn vẹn để lúc già đi ít nhất cô sẽ có thể nói được rằng tôi đã làm chuyện này và chuyện này, chuyện này nữa, những thành tựu hữu hình. Cô cho rằng những kí ức như vậy là một kiểu an ủi.
“Đã có lần ta thực sự nghĩ tới chuyện chuyển đi” cha của Lawrence tiếp tục. “Đó là mấy năm trước sau khi vợ ta mất. Nhưng giờ ta đã quá quen với nơi này rồi”.
“Chú kết hôn đã lâu chưa?” Vanessa hỏi.
“42 năm” ông già nói với một nụ cười. “Ta cứ nghĩ bà ấy sẽ sống lâu hơn mình”.
“Đó là một quãng thời gian dài” Robert nói như lặp lại ý nghĩ của Vanessa. Đó là lúc cô đã có với Robert hơn bảy điểm chung. Cô nhìn lên thấy cha của Lawrence đang nhìn mình và trong một khoảnh khắc cô có cảm giác kì lạ là ông ấy đã đọc được tâm trí cô. Nhưng cô tự nhủ mình chỉ đang ngớ ngẩn thôi. Dù sao đi nữa, đột nhiên cô cảm thấy bất an. Cô cảm giác như thể mình phải nói gì đó nhưng thay vì vậy cô lại cầm cốc và đĩa lót của mình lên. Cô tự hỏi không biết ông già có để ý sự bối rối của mình không. Nếu có thì ông ta cũng không biểu hiện gì hết.
“Ta sẽ bắc ấm nấu thêm nước” ông nói. 
Robert ngồi bên bàn chơi ghi ta, anh ngập ngừng lướt ngón tay qua một trang trong quyển sách dạy đánh đàn. Trên bàn là một đống sách mà anh đã mang theo. Có sách của Wordsworth, Coleridge và Southey, quyển Kí ức về những Nhà thơ vùng Hồ của De Quincey, một cuốn sách về vịnh Morecambe. Vanessa chúi người về phía trước trên ghế và cời than trong lò. Lửa đã tàn và trong phòng đang ngày càng lạnh đi. Tuy thế cũng đã gần nửa đêm nên cô không bỏ thêm than vào lửa nữa. Thay vì vậy, cô đứng dậy và bật quạt sưởi chạy bằng điện. Robert bỏ đàn xuống. 
“Uống nữa nhé?” anh nói. Vanessa nhận lời mặc dù cô đã cảm thấy lơ mơ rồi. Cô biết mình đã có thể đi ngủ và chuyện sẽ chẳng thành vấn đề với Robert, nhưng không hiểu vì sao cô cảm thấy nán lại chờ năm mới đến lại thật quan trọng.
Robert rót rượu whiskey vào hai cốc và đưa cô một cốc. Cô trở lại ghế của mình và cầm quyển sách về lịch sử địa chất mình đang đọc lên, mở nó ra ở chỗ đánh dấu. Rồi cô quyết định mình quá lơ đãng để đọc sách nên lại gấp nó lại.
“Cái đoạn này luôn làm anh thấy hoang mang” Robert nói. “Những phút cuối cùng trong năm đang dần trôi. Thật là đáng nản”.
“Em nghĩ anh đang nghĩ về bạn bè đấy” Vanessa nói.
“Anh biết” anh nói và quay lại với cốc rượu rồi cầm chai rót thêm một cốc nữa. “Không hiểu sao lúc nào nó cũng kì quái làm sao đó”.
“Kể em nghe anh vừa đọc gì đấy” Vanessa nói. Robert cẩn thận nhét cái nút chai vào lại  trước khi trả lời.
“Anh đang đọc về chuyện Wordsworth là một người khó ưa như thế nào. Dù sao đó cũng là quan điểm của De Quincey. De Quincey thực sự không thích Wordsworth”.
“Em nghĩ ông ta sùng bái Wordsworth thì có” Vanessa nói. Robert giải thích rằng đó là quãng thời gian đầu đời của ông ta, thậm chí trước khi ông ta gặp Wordsworth. Sau này Wordsworth đã tỏ ra vô cùng vô ơn bạc nghĩa với De Quincey và De Quincey phẫn nộ vì điều đó.
“Ông ta thực sự chua xót về nó” Robert nói.
“Có lẽ đó là vì Wordsworth đã thay đổi” Vanessa tự nguyện nói.
“Có khi vậy” Robert trả lời. Anh có vẻ không muốn tranh luận xa hơn. “Còn em thì sao” anh hỏi sau phút ngập ngừng.
“Em đang đọc về kỉ băng hà,” Vanessa nói. “Thật lạ là hồi chiều em toàn nghĩ về lịch sử trái đất không hiểu sao lại không hề thay đổi; cả triệu năm băng giá mà chẳng có chuyện gì xảy ra, mọi thứ đều đóng băng và bất động. Nhưng nếu nghĩ về thời kì đó tất cả đều đẩy nhanh tốc độ thì mọi thứ lại dịch chuyển khắp mọi nơi. Sa mạc Sahara đã từng có thời nằm ở Nam Cực.” 
“Tuy vậy nếu em có mặt vào thời đó thì em sẽ thấy mọi thứ dường như vẫn khá bất động,” Robert nói. “Chuyện đó tùy vào quan điểm của ta.” Vanessa nhìn anh và tự hỏi có phải cô đã thực tâm giãi bày lòng mình. Cô cảm thấy hơi lúng túng vì mình đã có thể trở nên quá phấn khích về ý tưởng các lục địa trôi giạt khắp nơi trên trái đất, băng tăng lên rồi giảm đi. Tất cả những chuyện này đều quen thuộc với Robert.
Đồng hồ trong điện thoại của Robert đổ chuông. “Nửa đêm,” anh thông báo. 'Năm mới đã đến rồi.” Anh đứng lên khỏi ghế, kéo rèm cửa rồi mở then cài. Bên ngoài trời đêm trong trẻo. Tuyết không rơi thêm nữa. Con đường vẫn hiện lên rõ ràng qua dãy dấu chân họ đã tạo ra. Phía bên kia đường, cánh đồng nằm lặng lẽ dưới lớp phủ màu trắng và xa hơn nữa về chỗ ngôi nhà tiếp theo thì tối om. Có lẽ mọi người đều đã đi ra ngoài hết rồi, Vanessa nghĩ. Ngoài xa pháo hoa thắp sáng cả bầu trời nhưng tiếng nổ lại nghe xa xăm. Robert bằng đầu thử đoán hình dáng của các chòm sao.
“Kìa, chẳng phải là chòm sao Xạ Thủ đó sao?” anh nói. Bên kia cũng có gì đó này” Robert nói. “Nhưng anh không thể nhớ được tên nó.”
Vanessa đứng trên ngưỡng cửa nhìn Robert đang chỉ tay lên bầu trời đêm. Rồi cô nhìn xuống dấu chân nhỏ bé của mình trong lớp bột tuyết mềm mại. Vậy chính là nó đây rồi, cô nghĩ, ‘đây chính là tương lai’.

Trương Thị Mai Hương dịch

No comments

Powered by Blogger.