google.com, pub-7089876483053328, DIRECT, f08c47fec0942fa0 Đổi Hàng - Sẻ chia

Đổi Hàng

Truyện ngắn của Jon Langford


     “Xin chào. Tôi giúp được gì cho ông đây?”
“Tôi muốn trả lại cái đồng hồ báo thức này.”
“Có chuyện gì với nó vậy?”
“Bộ báo thức không hoạt động.”
“Ý ông là sao?”
“Bộ báo thức không phát ra tiếng.”
“Ông có sửa bằng cách dùng hướng dẫn sử dụng không?”
“Có.”
“Mà có vẫn không hoạt động sao?”
“Đúng vậy.”
“Thôi được rồi. Ông có cầm biên lai đây không?”
“Không. Tôi không tìm thấy nó ở đâu hết.”
“Thế thì tôi không hoàn tiền lại được rồi.”
“Ôi không, anh hiểu nhầm rồi. Tôi không muốn hoàn tiền. Tôi chỉ muốn đổi nó lấy cái chạy được thôi.”
“Được rồi. Ông còn giữ bao bì không?”
“Không. Tôi vứt nó rồi.”
“Tôi không thể cho đổi nếu không có bao bì đóng gói.”
“Nó đi kèm một cái hộp nhựa. Tôi phải tách mở ra bằng dao đấy. Tôi không hiểu. Sao anh lại cần bao bì chứ?”
“Chính sách đổi trả của chúng tôi đó là sản phẩm phải được trả lại trong bao bì đóng gói ban đầu.”
“Nó chỉ là một mớ nhựa bị xé te tua thôi mà. Tôi giữ nó lại làm gì kia chứ?”
“Phòng khi ông cần phải trả lại món hàng.”
“Tôi đâu có nghĩ là một cái đồng hồ báo thức lại hỏng sau vài tuần chứ. Vậy là anh nói tôi không làm được gì phải không?”
“Để làm được gì đó thì tôi cần bằng chứng mua hàng.”
“Tôi là bằng chứng đây! Giờ tôi đang nói cho anh biết là tôi mua nó ở đây. Thực tế thì tôi nghĩ có khi anh là người bán cho tôi đấy.”
“Ông có đăng kí số bảo hành sản phẩm trực tuyến không?”
“Không.”
“Chà, đó là vấn đề đấy. Ông trả tiền bằng cách nào? Tiền mặt hay thẻ?”
“Tiền mặt.”
“Nếu trả bằng thẻ thì hẳn ông đã có được bản kê từ ngân hàng chứng minh rằng ông đã mua hàng ở đây vào ngày nào đó.”
“Chà, tôi trả bằng tiền mặt.”
“Vấn đề là các cửa hàng khác cũng bán nhãn hiệu này nữa. Ông có thể mua nó ở bất kì chỗ nào khác.”
“Đúng vậy. Nhưng tôi không mua ở chỗ khác. Tôi mua nó ở đây, nó không hoạt động và các người nợ tôi một cái đồng hồ báo thức.”
“Ông mua nó hồi nào?”
“Mấy tuần trước.”
“Chính sách đổi hàng của chúng tôi chỉ kéo dài 21 ngày, vậy nên có khi ông đã hết hạn bảo hành rồi.”
“Tôi mua hồi tháng trước. Tôi không nhớ được ngày chính xác.”
“Tới giờ chúng tôi đã bán mẫu này được mấy năm rồi.”
“Anh đang nói là tôi nói dối đấy hả?”
“Không thưa ông. Tôi chỉ đơn giản nói là có khi ông đã mua nó cách đây 22 ngày, và trong trường hợp đó thì ngay cả khi có biên lai và bao bì gốc, tôi cũng sẽ không thể giúp gì được.” 
“Không gì sao?”
“Đúng vậy.”
“Vậy là giờ tôi cứ phải giữ cái đồng hồ báo thức hỏng này sao?”
“À thì ông có thể gửi nó tới nhà sản xuất với một lá thư trình bày vấn đề.”
 “Nó được sản xuất ở Trung Quốc. Nó không đáng để gây ra nhiều phiền toái đến mức đó.”
“Thế thì tôi sẽ đề xuất là mang nó đi sửa.”
“Làm thế thường tốn nhiều tiền hơn so với mức phải trả ban đầu đấy.”
 “Tôi biết.”
“Tôi nói chuyện với quản lí được không?”
“Hôm nay quản lí nghỉ.”
“Thế thì cho tôi nói chuyện với bất kì ai chịu trách nhiệm ở đây.”
“Ông đang làm việc đó rồi đấy.”
“Mai quản lí có ở đây không?”
“Không.”
“Khi nào anh ta tới vậy?”
“Quản lí là nữ.”
“Được rồi. Khi nào cô ta tới?”
“Thứ hai.”
“Thế thì thứ hai tôi sẽ quay lại.”
“Tốt lắm. Hôm nay tôi giúp được gì nữa cho ông không?”
“Tôi không nghĩ vậy đâu.”
“Thôi được. Ông có muốn mở thẻ khách hàng không? Hoàn toàn miễn phí và ông sẽ được giảm giá năm phần trăm cho mỗi lần mua.”
“Không, cảm ơn.”
“Nếu mở thẻ hôm nay ông sẽ nhận được một một quà.”
“Quà gì thế?”
“Một chiếc đồng hồ báo thức.”

Trương Thị Mai Hương dịch

No comments

Powered by Blogger.